Em hãy đọc câu chuyện vui sau và cho biết câu chuyện gây cười ở những điểm nào.
Một anh sinh viên người nước ngoài sang Việt Nam học tiếng Việt. Vào đợt kiểm tra, anh gặp một đề bài như sau: “Anh (Chị) hãy giải thích câu ca dao: “Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương”.
Đọc xong đề, anh chàng khoái chí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh được tra từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều: “Gió đưa (được) cành trúc” thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão. Với từ “la” anh phân vân giữa hai cách hiểu: Một là, “la” là sự kết hợp giữa lừa và ngựa. Hai là, anh đoán rằng đề đã in sai, phải là “lao” mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu “la” là “lao”. “Đà” là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó. “Thiên Mụ”: Đàn bà trời – ý hẳn là vợ trời. “Canh gà” là món súp gà. “Thọ”: Nhiều lần (lâu). Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm “bất hủ” như sau:
Ý nghĩa của câu ca dao là:“Trời nổi cơn bão lớn/ Lao xuống tà vẹt đường/ Vợ trời đánh một tiếng chuông/ Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”.