Dựa vào nội dung của văn bản trên và những hiểu biết về truyện thơ Nôm, em hãy viết bài văn phân tích, đánh giá về đoạn trích truyện thơ Nôm trên.
a. Đảm bảo cấu trúc bài văn nghị luận về một tác phẩm văn học (truyện thơ) hoặc một tác phẩm nghệ thuật (bài hát) Mở bài giới thiệu được vấn đề cần nghị luận (tên truyện thơ/ bài hát, tác giả, khái quát nội dung chính của tác phẩm) hoặc nêu định hướng của bài viết. Thân bài lần lượt trình bày các luận điểm để làm nổi bật những nét đặc sắc về nội dung và hình thức nghệ thuật; đưa ra lí lẽ và bằng chứng đa dạng, thuyết phục để làm sáng tỏ luận điểm; các luận điểm, lí lẽ, bằng chứng được sắp xếp theo trình tự hợp lí. Kết bài khẳng định ý kiến về giá trị của tác phẩm hoặc nêu ý nghĩa của tác phẩm đối với bản thân và người đọc/ người nghe. |
b. Xác định đúng yêu cầu của đề: viết một bài văn nghị luận phân tích một tác phẩm truyện thơ mà mình yêu thích |
c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau: 1. Giới thiệu chung về tác phẩm và đoạn trích - Nội dung chính: Diễn tả tâm tư của Tú Uyên sau khi gặp người đẹp ở hội chùa Ngọc Hồ - Nhan đề Nỗi niềm tương tư: Nói về hành động, cử chỉ của Tú Uyên nhằm thể hiện nỗi tương tư, nhớ nhung Giáng Kiều một cách mòn mỏi, da diết. 2. Phân tích đoạn trích Về nội dung: Tâm trạng tương tư của Tú Uyên - Khi trở về nhà, chàng đem lòng thương nhớ, tương tư bất kể ngày lẫn đêm: Lần trăng ngơ ngẩn ra về, Đèn thông khêu cạn, giấc hòe chưa nên. Nỗi nàng canh cánh nào quên, Vẫn còn quanh quẩn người tiên khéo là! Bướm kia vương lấy sầu hoa, Đoạn tương tư ấy nghĩ mà buồn tênh! Ta có thể thấy được nét si tình ở chàng Tú Uyên, chỉ vì một giây trông thấy, mà giường như chàng đã cả một đời nhớ thương. Chàng si mê nàng đến nỗi “ngơ ngẩn”, đến nỗi đèn thông cháy đã cạn mà chàng vẫn thao thức chưa ngủ được “giấc hòe chưa nên”. Chàng nghĩ về người con gái xinh đẹp đó phải chăng là tiên nữ, biết bao giờ mới được gặp lại. - Nỗi nhớ người trong mộng không chỉ được thể hiện ở suy tư của chàng thư sinh mà còn được bộc lộ, thể hiện bằng cử chỉ: Có khi gảy khúc đàn tranh, Nước non ngao ngán ra tình hoài nhân. Cầu hoàng tay lựa nên vần, Tương Như lòng ấy, Văn Quân lòng nào! Có khi chuốc chén rượu đào, Tiệc mời chưa cạn, ngọc giao đã đầy. Hơi men không nhấp mà say, Như xông mùi nhớ, lại gây giọng tình. Có khi ngồi suốt năm canh, Mõ quyên điểm nguyệt, chuông kình nện sương. Lặng nghe những tiếng đoạn trường, Lửa tình dễ đốt, sông Tương khôn hn. Có đêm ngắm bóng trăn tàn, Tiếng chiêm hót sớm, trận nhàn bay khuya. + Từ “có” lặp đi lặp lại 4 lần thể hiện những hành động của Tú Uyên khi không thể không nghĩ về người thiếu nữ đó. Chàng nhớ nàng chỉ nghĩ thôi chưa đủ, phải “gảy nên khúc đàn tranh” mong nàng nghe được tấm chân tình này, giống như cô gái Văn Quân khi nghe được tiếng đàn “Cầu hoàng” của Tương Như nên phải lòng đi theo. Phải mượn men say của “chén rượu đào” để thổ lộ tâm tư thầm kín hay chính là “mượn rượu để tỏ tình”. Tú Uyên mong được uống với nàng chén “ngọc giao” để kết duyên đôi lứa. + Lúc này chàng say nhưng lại không phải say rượu, cơn say này được ví như “mùi nhớ” hay chính là say ân tình với nàng tiên nữ. Chàng còn phải “ngồi suốt năm canh” để nghe những “tiếng đoạn trường”, vì không biết bao giờ mới có thể gặp được người thương nên chàng nhớ mong, đau đớn như đứt từng khúc ruột. + Đặc biệt, tác giả dựa vào tuyền thuyết hai người vợ Nga Hoàn và Nữ Anh cùng khóc thảm thiết trên sông Tương Giang khi Vua Thuần mất để dùng từ “sông Tương” ví với nước mắt, nước mắt ở đây là nước mắt của Tú Uyên khi để lạc mất người mình hằng mong nhớ, lạc mất đi cả cuộc đời. Chàng còn ngồi “ngắm bóng trăng tàn”, hy vọng về một chút tin tức của nàng. - Nỗi nhớ đó dù đã được bộc lộ nhưng vẫn “ngổn ngang” không ngơi: Ngổn ngang cảnh nọ tình kia, Nỗi riêng, riêng biết, dã đề với ai! Vui xuân chung cảnh một trời, Sầu xuân riêng nặng một người tương tư Về nghệ thuật: Nghệ thuật đặc sắc của truyện thơ Nôm - Biện pháp nghệ thuật nổi bật trong đoạn trích: điệp cấu trúc “Có khi…”. - Sử dụng các điển tích, điển cố mang đậm tính chất truyện nôm bác học - Việc sử dụng liên tiếp cấu trúc đó giúp đoạn trích bộc lộ rõ nét được tâm trạng tương tư, thầm thương, trộm nhớ của Tú Uyên, nỗi nhớ ấy không nguôi, ngày đêm mơ tưởng đến bóng dáng người thiếu nữ ấy. |