(Ngữ liệu ngoài sgk) Con vẹt nghèo

Đóng vai chú vẹt trong câu chuyện Con Vẹt Nghèo kể lại câu chuyện.

11/12

Đóng vai chú vẹt trong câu chuyện Con Vẹt Nghèo kể lại câu chuyện.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

Dàn ý:

1. Mở bài

- Giới thiệu bản thân: Em là một chú vẹt áo đen, hằng năm cũng háo hức tham gia hội thi của muôn loài trong rừng.

- Tỏ rõ sự tự tin, huênh hoang vì nghĩ mình có nhiều giọng hót.

2. Thân bài

- Khoe khoang với mọi loài: bắt chước tiếng Vượn, tiếng Ếch, chê Họa Mi, Sáo.

- Trước khi thi: rất náo nhiệt, tự tin mình sẽ đoạt giải nhất.

- Lúc vào thi: chỉ hót được tiếng bắt chước của loài khác → bị phát hiện.

- Khi giám khảo yêu cầu hót giọng thật của mình → lúng túng, hoảng hốt, không có giọng riêng.

- Nhận ra sự thật đau lòng: mình nghèo vì chỉ biết bắt chước, không có bản sắc.

3. Kết bài

- Bày tỏ niềm vui, hạnh phúc khi giúp được gia đình.

- Tự hào vì tiếng nói nhỏ bé của mình mang lại niềm vui và sự ấm no.

- Mong muốn: sẽ mãi là chú vẹt trung thành, đem đến hạnh phúc cho mọi người.

Bài văn hoàn chỉnh:

Tôi là một chú vẹt áo đen sống trong khu rừng xanh tươi. Mỗi năm, khi mùa xuân về, các loài chim thú lại tụ hội về mở hội thi tài. Năm nay, tôi cũng háo hức tham gia, lòng đầy kiêu hãnh vì nghĩ mình có rất nhiều giọng hót đặc biệt. Gặp ai trên đường đi, tôi cũng khoe khoang và bắt chước giọng của họ. Thấy Vượn, tôi liền hú lên; gặp Ếch, tôi “ộp ộp”; thấy Họa Mi luyện giọng, tôi chê là thừa thãi; còn Sáo hót líu lo thì tôi chẳng buồn nghe. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nghĩ: “Chắc chắn lần này ta sẽ đoạt giải nhất!”.

Khi hội thi bắt đầu, muôn loài đều hồi hộp chờ đợi. Riêng tôi cứ nhấp nhổm, tưởng như vinh quang sắp về tay mình. Vừa nghe Vịt cất tiếng “quạc quạc”, tôi liền nhảy ra biểu diễn. Tôi hót liền một tràng, nhưng Chim Liếu Điếu nhận ngay đó là giọng của mình. Tôi đổi sang gáy như Gà Trống, rồi lại huýt như Chích Choè, tất cả đều bị phát hiện là giả. Cuối cùng, giám khảo yêu cầu tôi hót lên tiếng hót thật sự của mình. Tôi lúng túng, nhướn cổ hú vang, liền bị Vượn quát lớn: “Sao lại bắt chước tiếng của tớ?”. Tôi sợ hãi bay vội lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Lúc ấy, tôi mới hiểu ra sự thật: từ trước đến nay, tôi chỉ biết bắt chước tiếng kêu của loài khác, chứ chẳng có tiếng hót riêng nào cho mình. Tôi thật nghèo nàn, nghèo hơn bất cứ loài chim nào trong rừng. Tôi tự nhủ, từ nay sẽ không kiêu căng, huênh hoang nữa, mà phải tìm cho mình một giọng hót thật sự, để sống có ý nghĩa hơn.