Đọc một số bài thơ hoặc kể lại một câu chuyện về biển, đảo Việt Nam mà em sưu tầm được.
(*) Tham khảo: bàithơ “Đoàn thuyềnđánhcá” củanhàthơ Huy Cận
Mặttrờixuốngbiểnnhưhònlửa,
Sóngđãcài then, đêmsậpcửa.
Đoàn thuyềnđánhcálạirakhơi,
Câuhátcăngbuồmcùnggiókhơi.
Hátrằng: cábạcbiển Đông lặng,
Cáthubiển Đông nhưđoànthoi
Đêmngàydệtbiểnmuônluồngsáng.
Đếndệtlưới ta, đoàncáơi!
Thuyền ta láigióvớibuồmtrăng
Lướtgiữamâycaovớibiểnbằng,
Ra đậudặm xa dòbụngbiển,
Dànđanthếtrậnlướivâygiăng.
Cánhụcáchimcùngcáđé,
Cá song lấplánhđuốcđenhồng,
Cáiđuôiemquẫytrăngvàngchoé.
Đêmthở: saolùanướcHạ Long.
Ta hátbài ca gọicávào,
Gõthuyềnđãcónhịptrăngcao.
Biển cho ta cánhưlòngmẹ
Nuôilớnđời ta tựbuổinào.
Sao mờ, kéolướikịptrờisáng
Ta kéoxoăntaychùmcánặng.
Vảybạcđuôivàngloérạngđông,
Lướixếpbuồmlênđónnắnghồng.
Câuhátcăngbuồmvớigiókhơi,
Đoàn thuyềnchạyđuacùngmặttrời.
Mặttrờiđộibiểnnhômàumới,
Mắtcáhuyhoàngmuôndặmphơi.