(Ngữ liệu ngoài sgk) Tống Trân, Cúc Hoa

Đoạn thơ sau cho thấy được số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa:

10/11

Đoạn thơ sau cho thấy được số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa:

Chàng ăn cho sống mình chàng,

Dốc lòng kinh sử văn chương đạo là.

Kể chi phận thiếp đàn bà,

Khó nghèo chớ quản nỗi nhà thảm thương”.

Bằng hiểu biết của anh/ chị và về nội dung của truyện thơ, hãy viết đoạn văn ngắn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ về số phận của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Suy nghĩ về số phận của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.

- Hệ thống ý: Số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa: Người thiệt thỏi, vất vả, biết hy sinh, chịu đựng nhưng cũng là người đầy hiếu thảo, thủy chung, hết lòng hết dạ vì nhà chồng

+ Biểu hiện:

. Chấp nhận chịu khổ (nhịn ăn, nhịn uống) để chồng có thể có cơ hội học tập, có tiền đồ sáng lạng.

. Hy sinh tất cả của cải hay những gì mình có để tạo cơ hội cho chồng học tập đỗ đạt.

. Họ tự nhận thân phận thiệt thòi, cam chịu những định kiến xã hội và không có quyền tự quyết cuộc đời của mình.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ, quan điểm về số phận của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Đọc đoạn thơ trong truyện Tống Trân – Cúc Hoa, ta thấy rõ số phận nhiều thiệt thòi của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Tiêu biểu là hình ảnh Cúc Hoa – người con dâu hiếu thảo, người vợ đảm đang, thủy chung, hết lòng vì chồng vì mẹ. Nàng chấp nhận cuộc sống khó nghèo, sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc, bán cả vàng của mẹ chồng cho để rước thầy về dạy học cho chồng, chỉ mong chồng đỗ đạt, làm rạng danh gia đình. Lời tâm sự “Kể chi phận thiếp đàn bà, Khó nghèo chớ quản nỗi nhà thảm thương” càng làm nổi bật thân phận cam chịu, nhỏ bé của người phụ nữ trong xã hội xưa – nơi họ không có quyền tự quyết số phận, cả cuộc đời gắn liền với chồng con, với gia đình chồng. Dù vậy, chính họ lại là những người giàu tình thương, đầy đức hi sinh, chịu đựng mọi đau khổ, thiệt thòi để vun vén hạnh phúc và danh dự cho gia đình. Qua đó, ta càng thêm trân trọng phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong xã hội cũ: hiếu thảo, thủy chung và giàu đức hi sinh.