(Ngữ liệu ngoài sgk) Người gánh nước thuê

“Con người ta thường hay chối bỏ quá khứ, nếu quá khứ đó là không vẻ vang. Người đời nay coi nó là bệnh “sĩ”. Nếu như những năm sáu mươi của thế kỷ này người ta cố chứng minh rằng gốc gác của

5/5

“Con người ta thường hay chối bỏ quá khứ, nếu quá khứ đó là không vẻ vang. Người đời nay coi nó là bệnh “sĩ”. Nếu như những năm sáu mươi của thế kỷ này người ta cố chứng minh rằng gốc gác của mình là bần cố nông thì trong những năm tám mươi người ta lại cố khoe rằng nhà mình giàu có ra sao, bịa cả những chuyện đài các rởm không biết ngượng mồm. Thôi thì cũng chẳng trách họ, âu cũng là do cách nhìn người của thời đại mà ra. Những bộ mặt đần độn trát bự son phấn vênh váo, đầy kiêu hãnh giả tạo”.

Từ lối sống của những người nhà giàu thuê bà Diễm gánh nước được nhà văn nói tới trong những câu văn trên, anh/chị có suy nghĩ gì về hậu quả của căn bệnh “sĩ” trong đời sống hiện nay?

0/3000 ký tự
Giải thích

Phương pháp giải

– Lối sống của những người nhà giàu thuê bà Diễm gánh nước được nhà văn nói tới trong những câu văn trên: Họ chuộng hình thức bên ngoài, sống giả tạo, khoe mẽ, chạy theo vật chất giàu sang phù phiếm.

– Suy nghĩ về hậu quả của căn bệnh “sĩ” trong đời sống hiện nay:

+ Căn bệnh “sĩ” khiến mỗi cá nhân, tổ chức không hiểu rõ về thực lực của mình, tự mãn về thành tích, không có xu hướng vận động phát triển, làm cho chất lượng thực bị bỏ bê, xuống dốc.

+ Căn bệnh ‘sĩ” nếu lan rộng sẽ làm xuống cấp hệ thống giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc, khiến cho người ta mải chạy theo cái giả dối hào nhoáng bên ngoài mà chà đạp lên những gì là chân thật.

Lời giải chi tiết

Lối sống của những người nhà giàu thuê bà Diễm gánh nước được nhà văn khắc họa cho thấy họ chỉ chuộng hình thức bên ngoài, sống giả tạo, khoe mẽ và chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm. Từ đó, ta có thể liên hệ đến căn bệnh “sĩ” trong đời sống hiện nay. Đây là một thói xấu khiến con người không hiểu rõ thực lực của mình, dễ tự mãn với những thành tích bề nổi, không có ý thức phấn đấu, làm cho chất lượng thực sự bị bỏ bê, thậm chí ngày càng xuống dốc. Nguy hiểm hơn, căn bệnh “sĩ” nếu lan rộng sẽ kéo theo sự xuống cấp của hệ thống giá trị đạo đức truyền thống, khiến người ta chỉ mải chạy theo cái giả dối, hào nhoáng bên ngoài mà chà đạp, lãng quên những gì chân thật và bền vững.