Cho đường thẳng d cố định, xét phép biến hình f biến điểm M thuộc d thành chính nó và biến điểm M không thuộc d thành điểm M’ sao cho d là trung trực của đoạn MM’. Hãy chứng minh f là một phé

• Phép biến hình f biến 1 điểm thuộc d thành chính nó, do đó khoảng cách giữa hai điểm bất kì thuộc d qua phép biến hình f được bảo toàn (1)
• Lấy hai điểm M, N bất kì không thuộc d.
Ta có M’ = f(M) và N’ = f(N).
Gọi H, K lần lượt là trung điểm của MM’ và NN’.
Suy ra MH→+M'H→=0→; KN→+KN'→=0→.
Ta có:
⦁MN→+M'N'→=MH→+HK→+KN→+M'H→+HK→+KN'→
=MH→+M'H→+KN→+KN'→+2HK→
=0→+0→+2HK→ (do H, K lần lượt là trung điểm của MM’, NN’)
=2HK→.
⦁ MN→−M'N'→=HN→−HM→−HN'→−HM'→.
=HN→−HM→−HN'→+HM'→
=HN→−HN'→+HM'→−HM→=N'N→+MM'→.
Khi đó MN→2−M'N'→2=MN→+M'N'→MN→−M'N'→
=2HK→N'N→+MM'→
=2HK→.N'N→+2HK→.MM'→=2.0+2.0=0
(do d là đường trung trực của MM’, NN’ nên MM'→⊥HK→; NN'→⊥HK→).
Suy ra MN→2=M'N'→2.
Do đó MN = M’N’ (2)
Từ (1) và (2) suy ra phép biến hình f bảo toàn khoảng cách giữa hai điểm bất kì.
Vậy f là một phép dời hình.