Anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích văn bản ngữ liệu “Tú Uyên – Giáng Kiều” trong Bích Câu kỳ ngộ.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức bài văn đầy đủ ba phần Mở bài, Thân bài, Kết bài.
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 400 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Phân tích văn bản ngữ liệu “Tú Uyên – Giáng Kiều” trong Bích Câu kỳ ngộ.
- Lựa chọn được các thao tác lập luận phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn lí lẽ và dẫn chứng; trình bày được hệ thống ý phù hợp theo bố cục ba phần của bài văn nghị luận. Có thể triển khai theo hướng:
* Mở bài:
- Giới thiệu vài nét về Bích Câu kỳ ngộ – một truyện thơ Nôm nổi tiếng thời trung đại.
- Dẫn vào đoạn trích Tú Uyên – Giáng Kiều, nhấn mạnh nội dung khắc họa tâm trạng tương tư và tình yêu lãng mạn của nhân vật Tú Uyên.
* Thân bài:
1. Khái quát chung về tác phẩm và đoạn trích
- Bích Câu kỳ ngộ: Tác phẩm tiêu biểu cho khuynh hướng lãng mạn, chịu ảnh hưởng của tư tưởng Nho – Phật – Lão.
- Đoạn trích: Khắc họa tâm trạng tương tư, nỗi nhớ nhung khắc khoải của Tú Uyên dành cho Giáng Kiều.
2. Phân tích nội dung
- Tâm trạng tương tư da diết
+ Nỗi nhớ khôn nguôi, “canh cánh” bên lòng.
+ Cảnh vật thiên nhiên (trăng, đèn, sông Tương, tiếng chim…) thấm đượm nỗi buồn, phản chiếu tâm trạng con người.
+ Thời gian dài lê thê, từng đêm từng canh đều chất chứa sầu thương.
- Tình yêu lãng mạn, say đắm
+ Tình cảm gắn với hình ảnh nên thơ: “gảy khúc đàn tranh”, “chuốc chén rượu đào”, “tiệc mời chưa cạn”…
+ Tình yêu của Tú Uyên vừa trần thế, vừa mang màu sắc huyền thoại qua sự xuất hiện của tiên nữ Giáng Kiều.
- Ý nghĩa nhân văn
+ Ca ngợi tình yêu chân thành, say đắm, vượt qua ranh giới trần – tiên.
+ Bộc lộ khát vọng hạnh phúc và sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, thần tiên.
3. Nghệ thuật
- Thể thơ lục bát uyển chuyển, nhịp điệu du dương.
- Hình ảnh ước lệ, điển tích điển cố gợi không gian lãng mạn, cổ điển.
- Ngôn ngữ giàu chất trữ tình, bộc lộ tinh tế cảm xúc nhân vật.
* Kết bài:
- Khẳng định giá trị nội dung, nghệ thuật của đoạn trích.
- Nêu cảm nghĩ cá nhân: Tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp tình yêu và tâm hồn con người Việt Nam trong văn học trung đại.
Bài viết tham khảo
Bích Câu kỳ ngộ là một trong những truyện thơ Nôm nổi tiếng của văn học trung đại Việt Nam, mang đậm màu sắc lãng mạn và chất trữ tình. Trong tác phẩm, đoạn trích Tú Uyên – Giáng Kiều để lại nhiều ấn tượng sâu sắc với người đọc bởi nó khắc họa chân thực tâm trạng tương tư da diết của nhân vật Tú Uyên, đồng thời thể hiện quan niệm về tình yêu trong xã hội xưa.
Trước hết, cần khái quát đôi nét về tác phẩm và đoạn trích. Bích Câu kỳ ngộ ra đời vào thời Lê sơ, khi văn học chữ Nôm đã phát triển mạnh mẽ, phản ánh khát vọng hạnh phúc lứa đôi của con người thời phong kiến. Đoạn trích Tú Uyên – Giáng Kiều kể về nỗi tương tư của chàng thư sinh Tú Uyên sau khi gặp tiên nữ Giáng Kiều trong hội chùa Ngọc Hồ. Nàng biến mất, để lại trong lòng chàng một tình yêu day dứt, khắc khoải khôn nguôi.
Nội dung đoạn thơ tập trung miêu tả tâm trạng tương tư da diết của Tú Uyên. Nỗi nhớ ấy luôn “canh cánh bên lòng”, len lỏi trong từng khoảnh khắc thời gian, từ ánh trăng lẻ loi, ngọn đèn khuya leo lét đến tiếng mõ, tiếng chuông trong đêm vắng. Thời gian như dài lê thê, nỗi sầu chồng chất qua từng hình ảnh “lửa tình dễ đốt, sông Tương khôn hàn”, “ngổn ngang cảnh nọ tình kia”. Nỗi nhớ biến thành khúc đàn cầu duyên, thành men rượu tình nồng mà Tú Uyên không sao dứt ra được. Qua đó, tác giả khắc họa một tình yêu vừa say đắm, vừa thủy chung, thể hiện khát vọng hạnh phúc và sự hòa hợp giữa con người với thần tiên, giữa trần thế với cõi mộng.
Không chỉ có giá trị nội dung, đoạn trích còn giàu giá trị nghệ thuật. Thể thơ lục bát quen thuộc kết hợp cùng nhiều hình ảnh ước lệ, điển tích điển cố như “Tương Như – Văn Quân”, “sông Tương”, “giấc hoè”… đã gợi lên không gian lãng mạn, cổ điển và làm nổi bật chất tài hoa trong tâm hồn nhân vật. Ngôn ngữ thơ giàu chất trữ tình, nhịp điệu uyển chuyển, mềm mại giúp bộc lộ tinh tế những cung bậc cảm xúc của tình yêu: say mê, nhớ nhung, khắc khoải, mong chờ.
Có thể nói, đoạn trích Tú Uyên – Giáng Kiều là bức tranh tình yêu tuyệt đẹp của văn học trung đại Việt Nam. Bằng bút pháp lãng mạn và tài hoa, tác giả đã ca ngợi tình yêu thủy chung, say đắm, đồng thời gửi gắm khát vọng hạnh phúc và ước mơ về sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, thần tiên. Đoạn thơ để lại trong lòng người đọc ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn và tình cảm của con người xưa, góp phần làm nên giá trị bền vững của Bích Câu kỳ ngộ trong dòng chảy văn học dân tộc.