Anh/chị hãy viết đoạn văn (không quá 200 chữ) cảm nhận về nhân vật Trần Hạnh Phúc trong đoạn trích phần đọc hiểu.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Cảm nhận về nhân vật Trần Hạnh Phúc trong văn bản ngữ liệu “Chàng trông xe hạnh phúc” của Phong Điệp.
- Hệ thống ý:
+ Cảm nhận về nhận vật
. Trần Hạnh Phúc- Cái tên gợi về sự bình yên, êm ấm, vui vẻ nhưng câu chuyện về cuộc đời của chàng thì lắm nỗi bất hạnh, éo le. Bố mẹ bị tàn tật, mù lòa, sinh ra chàng trong muôn nỗi vất vả, khó nhọc. Nhưng chàng là món quà tuyệt vời tạo hóa mang tặng cho bố mẹ “Chàng là ánh sáng của cha mẹ”
. Những con người tàn tật, khiếm khuyết, bất hạnh nhưng khát khao sống, khát khao hạnh phúc. Sau 2 lần tai nạn, chàng “Cao chưa đến một mét rưỡi, một bên má nám xịt, dăn deo và đôi mắt luôn buồn rầu”, chàng làm bảo vệ kiêm trông xe cho viện nghiên cứu H.
. Sống cô độc, ngại giao tiếp, không sẻ chia do mặc cảm, tự ti về ngoại hình, hoàn cảnh; trách nhiệm, cẩn thận với công việc, có tâm hồn hướng về cuộc sống xung quanh, nhiều âu lo, suy tư và luôn khao khát hạnh phúc…
+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Tình tiết đơn giản, nhưng tinh tế, liên kết với nhau một cách hết sức hợp lý, nhuyễn và cô đặc; Ngôn ngữ bình thản, không cầu kỳ lộ liễu, sự phân chuyện hiện đại; giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng…
=> Đánh giá chung: Qua nhân vật, nhà văn gián tiếp thể hiện quan điểm nhân sinh sâu sắc đồng thời gửi gắm những ưu tư, trăn trở về mối quan hệ giữa người và người trong cuộc sống hôm nay.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ, cảm xúc về nhân vật Trần Hạnh Phúc được thể hiện trong văn bản đọc hiểu.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Nhân vật Trần Hạnh Phúc trong đoạn trích Chàng trông xe Hạnh Phúc của Phong Điệp gợi lên nhiều suy ngẫm về thân phận con người. Cái tên “Hạnh Phúc” gợi về niềm vui, sự trọn vẹn, nhưng cuộc đời chàng lại đầy bất hạnh và éo le. Sinh ra trong gia đình đặc biệt, cha mẹ đều mù lòa, chàng là “ánh sáng của cha mẹ”, là niềm hy vọng giữa muôn nỗi vất vả. Thế nhưng số phận không ưu ái: tuổi thơ chàng gắn liền với những tai nạn khiến thân thể khiếm khuyết, gương mặt biến dạng và dáng đi khuỳnh khoàng. Chàng nhỏ bé, lặng lẽ làm công việc bảo vệ, sống cô độc, ít giao tiếp, mang mặc cảm về ngoại hình. Nhưng đằng sau sự lặng im ấy là một tâm hồn giàu cảm xúc: biết ngắm hoa lộc vừng, biết âu lo, suy tư, và trên hết là khát khao hạnh phúc. Nghệ thuật kể chuyện giản dị, giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng đã khắc họa một số phận vừa xót xa vừa đáng trân trọng. Qua nhân vật, tác giả gợi lên niềm thương cảm, đồng thời gửi gắm thông điệp nhân sinh: mỗi con người, dù khiếm khuyết hay bất hạnh, đều khao khát và xứng đáng được sống hạnh phúc.